Phiên ngoại Khuynh Tẫn quyển 3- chương 55 (1)

Chém giết qua đi, Ngọc Tuyên Thị lại một lần nữa trở về với sự yên tĩnh.

Phủ khắp chiến trường là hơi thở của chết chóc, là mùi huyết tinh vương vất bao trùm. Những chiếc xe chở đầy thi cốt, lởn vởn quanh đó là khói bụi của những vật dụng bị đốt cháy, trong cái khung cảnh quỷ dị tranh sáng tranh tối ấy, tựa hồ nơi nơi đều có ánh mắt của yêu quỷ đang chòng chọc mà nhìn, âm dương tương hội.
Phương Quân Càn ở giữa sa trướng, trước mặt là sa bàn (mô hình bày trí) khổng lồ. Rừng, núi, sông, suối, địa hình bố trí binh lực của địch ta cùng nơi bố trí hành quân, vũ khí vân vân…tất cả đều hiển hiện trên cái sa bàn bé nhỏ này, chỉ cần nhìn qua là có thể thấy được tất cả.
 

Quan quân Nam Thống Quân lúc này tựa hồ quần tinh ủng nguyệt mà vây xung quanh hắn.

“Khuynh Vũ” – hắn lên tiếng hỏi người thiếu niên bên cạnh mình “ Đông Bắc quân có viện trợ kịp không?”

“ Thiếu soái là cần viện quân trong vài ngày nữa?”

“……ta vẫn còn ….đánh được” (caca thông minh wa , vừa nghe là biết ngay đang bị nói mỉa)

Vô Song mỉm cười

Tựa vầng trăng non mới hé, như hoa giữa mùa đông.
 

“ Đông Bắc quân có đến kịp hay không, vẫn chưa biết. Bất quá có thể chắc chắn một điều, Thiếu soái có thể đợi cho đến khi viện quân đến”

Phương Quân Càn hắn không khỏi kinh ngạc mà đối y nói: “Không nghĩ tới Khuynh Vũ có thể không bận tâm buôn bán lỗ vốn mà tin tưởng bản soái như vậy nha!”

Vô Song công tử thản nhiên đáp: “ Tục ngữ có câu: di họa ngàn năm, nên thiếu soái nhất định thọ tựa nam sơn.”

Trầm mặc…..

Hắn trầm mặc mà mọi người cũng….

Trầm mặc “………”

Nhìn thấy vẻ kinh ngạc của kẻ ngày thường chẳng để chuyện gì vào mắt, không sợ trời không sợ đất đích thị Phương Quân Càn hắn, Nam Thống quân một phen hả hê âm thầm thống khoái mà cười trộm không thôi.

Bất quá, chẳng ai dám cười ra mặt cả, nếu đắc tội với kẻ có thù tất báo như Phương lão đại hắn thì thật là…..

Cũng chẳng hiểu tại sao, ngay cái thời điểm vui vẻ ấy cơ hồ sự sợ hãi của mọi người đối với Uy Tang quân đã bị ném lên tận chín tầng mây chẳng còn sót lại chút dấu tích nào nữa.

Kỳ diệu, một sự tự tin vi diệu, cùng cảm giác an toàn từ giữa Nam Thống quân đang dần dần nảy sinh, lan tỏa.

Công tử và thiếu soái vẫn còn đùa giỡn mà.

Chỉ một một mẩu đoái thoại gây cười bé nhỏ ấy thôi nhưng so ra vẫn hơn nhiều một bài diễn thuyết tráng chí hùng tâm, nó đã vực dậy tinh thần, bình ổn quân tâm.

“ Thiếu soái, công tử!” Trướng liêm bị xốc lên một cách vội vã, binh lính vừa đến hơi thở dồn dập vẻ mặt lo âu mà báo “Có một sĩ quan của quân Uy Tang đang ở dưới thành, hắn muốn nói chuyện cùng thiếu soái!”

Tuyệt thế song kiêu nhìn nhau, trao đổi thật nhanh ánh mắt thâm thúy của những kẻ đứng trên thiên hạ.

Phương thiếu soái chậm rãi nói “ Ta thật muốn nghe xem mục đích của hắn là gì!”

Tùy tiện phóng tầm mắt cũng có thể nhìn thấy vài cỗ thi thể đang bị thiêu dỡ dang, mùi vị hăng hăng của xăng vẫn còn đó, những thứ trước mắt ấy nhắc nhở con người ta cái gì là chiến tranh, cái gì vừa mới diễn ra.

Cô độc nơi tha hương, ăn bữa nay lo bữa mai, bóng ma của tử vong tựa như mây đen bao phủ, vắt kiệt sức lực cùng tinh thần của con người.

Bình Cốc Tú Chi, trưởng nam dòng dõi Bình Cốc, mới 16 tuổi đã được đưa vào học tại trường quân sự hàng đầu của Uy Tang, 20 tuổi tốt nghiệp loại ưu, dựa vào năng lực của bản thân cùng hậu thuẫn của gia đình quyền thế mới 28 tuổi đã được xếp vào hàng Trung tướng. Hiện tại đang giữ vị trí tham mưu cho quân bộ binh thứ 8 của Uy Tang.

Có thể nói, hắn cũng chính là kẻ dẫn dắt đội tân bộ binh Uy Tang này.
Hắn giảo hoạt tựa hồ ly, độc ác chẳng khác sài lang, nhưng ở hắn vẫn có điểm đáng khen, đó là: hắn phản đối việc tùy tiện chém giết người dân tay không tấc sắt, những nơi do Đệ Bát quân của hắn đi qua cũng không nghe thấy những lời đồn đãi về sự kiện giết chóc nào cả.

Thế nhưng, đối với kẻ địch thì dù là đốt giết hay cướp bóc, tra tấn, hắn dù không tán thành cũng tuyệt không lên tiếng phản đối.

Từ trên người hắn hiển hiện rõ ràng cái khí chất uy nghiêm âm trầm của một vị tướng thống lĩnh quân Uy Tang.

Binh lính Uy Tang đông đúc như kiến đang vây quanh hắn lúc này, càng bộc lộ rõ phong tư hạc lập kê quần của hắn. ( chim hạc giữa bầy gà).

Cùng lúc đó, Bình Cốc Tú Chi cũng đang âm thầm đánh giá tuyệt thế song kiêu trên thành lâu.

Vài năm sau, may mắn từ nơi chiến trường chết chóc mà nhặt về một mạng sống, hắn đã không khỏi cảm thán: 2 kẻ ấy, một người kinh diễm thời gian, một người cuồng tứ năm tháng.

Nếu sau này không có chuyện bất ngờ khiến Song kiêu phải tha hương, chỉ e vận mệnh thế giới lại phải một lần nữa phân chia.

“ Phương thiếu soái, Tiếu tham mưu trưởng, ngưỡng mộ đại danh đã lâu” bất ngờ lên tiếng trước, cũng phải công nhận Hoa ngữ của Bình Cốc Tú Chi không khỏi khiến người ta có đôi chút kinh ngạc, ít nhất so với cái tên Ngư thân vương kia, hắn là ở một cấp độ khác “ Lần này mạo muội thỉnh hai vị dời bước ra đây là do ta có một chút quà mọn kính tặng hai vị”

Thanh âm băng lãnh vang lên “Đưa ra đây”

Binh lính Uy Tang và Hoa Hạ nhân lúc này đang vây quanh 5 con người lạ mặt, gương mặt đầy bùn dơ, khắp người chi chít vết thương da thịt bong tróc, thanh âm khản đặc thê thảm

“Oan….oan uổng! Tướng quân…oan cho chúng tôi”

Vừa nhìn thấy 5 con người vừa được dẫn ra đó, nhãn thần tựa nhuận thủy chậm rãi khép lại, bàn tay tinh tế cũng khẽ siết chặt thành quyền.

“ 5 kẻ này, là gian tế của Tiếu tham mưu trưởng ẩn núp trong quân ta có phải không? Thật đáng bội phục. Bằng không thì Tiếu tham mưu trưởng hà cớ gì lại không phát hiện Lưu Gia Duy thiếu úy đây sớm bỏ gian tà theo chính nghĩa mà quy phục Uy Tang chúng ta. Vẫn là ta nói đúng có phải không.”
Ánh mắt như đao của quân lính Nam Thống quân dồn cả vào Lưu Gia Duy.
Hết rồi __ Lưu Gia Duy hắn có như thế nào cũng không nghĩ đến Bình Cốc Tú Chi kia lại đem hắn ra làm con tốt thí, trong nháy mắt sức lực trong cơ thể bị rút cạn hắn tựa như bùn nhão mà ngã ra.
Bình Cốc Tú Chi hất tay, theo lệnh có 5 binh sĩ của Uy Tang đến ngay sau lưng năm kẻ đang phủ phục trên mặt đất.

“Sát”

Một tiếng ra lệnh

Tay đao chém xuống.

Từng luồng máu phụt bay loạn tứ tung trong trong không trung, 5 đầu người từ trên cao rớt phịch xuống đất, theo quán tính còn lăn thêm vài vòng, trên gương mặt hiển hiện biểu tình căm phẫn kỳ lạ.
S

ắc mặt Tiếu Khuynh Vũ nhất thời trở nên trắng bệch

Chỉ một thoáng sơ sẩy của chính mình, y đã phá hủy mất cái kỳ vọng chuyển bại thành thắng mà Nam Thống Quân luôn tin tưởng.

Vũng đất thắm đỏ màu máu của 5 kẻ vừa chết ấy khiến không khí tràn ngập mùi vị tanh nồng đến buồn nôn.

“5 cái đầu này là lễ vật Bình Cốc Tú Chi ta kính tặng Nam Thống Quân các vị” Tham mưu ba mươi hai tuổi Bình Cốc Tú Chi tựa tiếu phi tiếu, xoay ngựa chuẩn bị rời đi, trước khi đi hắn chẳng quên bỏ lại một câu “ Đúng rồi, chư vị hẳn đã biết 7 tỉnh phía Nam này đã được Quốc Thống Phủ cắt nhượng cho người Uy Tang bọn ta?”

Đối phép dụng binh đã nói, muốn hạ thành trước phải hạ tâm. Trước phải đấu tâm rồi mới đấu binh.

Tâm trạng Bình Cốc Tú Chi lúc này chính là vui sướng sự vui sướng khó nói nên lời : Dùng binh pháp của Hoa Hạ Quốc đối phó Hoa Hạ nhân, Phương Quân Càn, tư vị này không tồi chứ?

Nam Thống Quân sau khi biết được đã bị Quốc Thống Phủ bán đứng, quân tâm ắt đại loạn chẳng còn ý chí chiến đấu. Còn về cái tên Lưu Gia Duy ấy, sau khi giúp ta tìm ra mấy kẻ phản bội thì hắn cũng chẳng còn giá trị lợi dụng nữa.

Những chuyện còn lại sẽ do Phương Quân Càn thu dọn vậy.

UY Tang bọn ta không thừa đất để dưỡng một lũ vô dụng.

Hắc, hắc, Phương Quân Càn muốn đấu với Bình Cốc Tú Chi ta ngươi vẫn còn non lắm.

Cuộc chiến này, Uy Tang ta không đánh mà vẫn thắng.

(còn tiếp)

2 responses to “Phiên ngoại Khuynh Tẫn quyển 3- chương 55 (1)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s