Phiên ngoại Khuynh tẫn thiên hạ chương 55 (2)

Nơi tường thành Ngọc Tuyên
Không khí đông lại khiến người ta muốn nghẹt thở.
Tựa như mạch núi lửa chôn sâu dưới vạn trượng đại dương, âm trầm, tích tụ để đến một lúc nào đó đột nhiên giải phóng ra loại sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Chẳng ai biết mạch núi lửa này đến khi nào sẽ bùng nổ hủy diệt đi tất cả mọi thứ.
“Thiếu soái” Một sĩ quan lên tiếng, gương mặt trắng noãn vì phẫn nộ mà đỏ gay lên tự lúc nào “ giết hắn”
Tựa như một kích đánh vỡ tảng băng ngàn năm.
Từng trận gào thét nổi lên.
“Đúng! Giết hắn!giết!Giết!” Trong lòng tràn ngập sự căm phẫn, từng đợt sóng thét gào mang theo nhiệt khí của sự tức giận, khí giới trong không trung náo loạn chỉ chực chờ tiến đến mục tiêu, tiếng gầm chấn động tường thành khiến địch nhân bất giác phải phát run.
“Thiếu soái, không, ta…ta không muốn chết, ta…ta còn muốn sống, thiếu soái….” Lưu Gia Duy nhất nhất ôm chân Phương Quân Càn, nước mặt giàn giụa hèn mọn cầu xin “ Thiếu soái tha ta, ta…ta chỉ nhất thời mê muội thôi, ta ….ta nhát gan, ta…không bằng thiếu soái và tham mưu anh dũng thấy chết không sờn, ta sợ chết, thiếu soái làm ơn tha cho ta 1 mạng, ta còn muốn sống”
Tiếng gào khóc khàn khàn của hắn cũng tựa như con thú rơi vào cảnh bị vây hãm, là tuyệt vọng.
Phương Quân Càn lẳng lặng nhìn hắn, một sự bi ai không hiểu từ đâu dâng tràn “ Nơi này, chẳng ai muốn chết”
Rời xa khỏi nơi chiến lửa, sống sót mà trở về ___ mỗi một người nơi đây đều tâm tâm niệm niệm như vậy.
Chẳng ai so ai cao quý, cũng chẳng ai xét ai hèn hạ.
Nghe được lời này Lưu Gia Duy như người nơi dòng nước xiết bắt được nhành cây cứu mạng, mừng rỡ đề nghị “ Thiếu soái, chúng ta đầu hàng đi, như vậy chẳng ai phải chết nữa! Thiếu soái, ta là người thừa kế của ba đời dòng tộc Lưu gia, ta không thể chết được, Lưu gia còn phải dựa vào ta nối dõi tông đường nữa!”
Một bàn tay hung hăng tát vào mặt Lưu Gia Duy, Lưu Phúc Yên nhổ vào mặt kẻ tiện nhân mà quát: “Gia tộc thiếu soái _ Đông Bắc Gia từ thời Ngũ Đại tới giờ mấy đời đều là con một, thế nhưng có ai vì hèn nhát mà bán nước trong cảnh lầm than chưa? Ngươi còn mặt mũi mà nói nên mấy lời bỉ ổi đó, mặt mũi mấy đời Lưu Gia đã bị ngươi làm hỏng hết! Vậy mà ngươi còn cùng họ với lão tử, ta thật xấu hổ dùm ngươi!”
Lưu Gia Duy gắt gao ôm lấy chân của vị thiếu niên Nguyên soái, ai thanh cầu khẩn: “ Thiếu soái….tha mạng! ta chưa từng phạm qua sai lầm nào, bây giờ không thể vì một lần sai lầm này mà giết ta, ta không muốn chết….thiếu soái!”
Hiện tại dù có nói gì cũng đã quá muộn
Có những sai lầm tuyệt không thể phạm
Đó là sai lầm gây họa ngàn năm
Một khi phạm phải không thể vãn hồi
Phương Quân Càn nhắm mắt, mặt không chút thay đổi hạ lệnh “ Không giết ngươi, nỗi căm phẫn của quân dân tất không thể yên ___ đưa xuống, tử hình”
Thanh âm cầu xin vẫn vang vọng nơi tường thành cho đến khi tiếng súng vang lên lấn át mọi thanh âm, một tiếng kêu thảm thiết vang lên rồi im bặt.
Nơi trời chiều huyết sắc đỏ rực màu máu, Phương Quân Càn ngạo nghẽ trên tường thành hướng binh sĩ bên dưới mà hô lớn: “ Từ lúc thuyền pháo đầu tiên của người Anh Quốc bắn vào Hoa Hạ môn, kể từ đó 48 năm qua người dân Hoa Hạ quốc ta luôn phải vùng vẫy đấu tranh trong tuyệt cảnh, từ nơi máu lửa mà tìm lấy con đường sống. Có người nói đây là thời kỳ khuất nhục nhất trong lịch sử Hoa Hạ quốc, là mở đầu cho một quốc gia bất hạnh. Nhưng, với Phương Quân Càn ta___ ta phủ định điều đó! Hoa Hạ là dân tộc quật khởi, một dân tộc không ngừng đấu tranh để vươn lên”
“ Đối mặt với nước mất nhà tan, có người lựa chọn phản bội, có người lựa chọn trốn tránh, nhưng đa số đều chọn con đường tiến lên, đấu tranh đến cùng. Người này ngã xuống, người kia bước lên, biết bao nhiêu con người oanh liệt ở Hoa hạ quốc đã dùng chính máu xương của mình để xây dựng nên kiên cố Trường Thành này.”
“Có người nói Quốc Thống Phủ đã bán đứng chúng ta, bán đứng những chiến sĩ đang anh dũng chiến đấu xả thân nơi chiến trận này. Có người lại hỏi, đó có phải sự thật không? Nếu là thật, vậy những gì mà binh sĩ đã làm đã hy sinh tất thảy đều vô nghĩa hay sao?”
Hiện tại, ta trả lời rõ ràng cho các ngươi biết: “ Đúng! Quốc Thống Phủ đã bỏ rơi chúng ta!”
Ồn ào, huyên náo
Bất an, xôn xao, tựa như những viên sỏi bị ném vào mặt hồ tĩnh lặng, những trận sóng bất an đang dần lan tỏa ra khắp mọi nơi.
“Thế nhưng__”
Phương thiếu soái hắn sở hữu một loại mị lực kỳ lạ trong giọng nói, dù thanh âm không cao cũng chẳng lớn nhưng lại mang một loại sức mạnh xuyên thấu tâm can con người.
Một lời nói, toàn thành tĩnh lặng
Phương Quân Càn hắn chỉ một thân quân phục màu đen, chẳng có phục sức cầu kỳ nhưng mỗi cử động mỗi lời nói của hắn đều toát lên sự uy nghiêm kỳ lạ.
“Phương Quân càn ta tuyệt đối không phản bội các ngươi”
Chẳng ngôn từ nào có thể diễn tả được sự xúc động cùng tâm tình của tướng sĩ Nam Thống Quân lúc này, chỉ thấy, thật nhiều những chiến sĩ nơi chiến trường đối diện thương tật, chết chọc cũng chẳng may may biến sắc, lúc này đây trên gương mặt lại đang lăn dài nước mắt.
Nhưng chẳng ai có quyền chê cười họ
Ánh chiều tà đỏ rực đang dần lui xuống, nhường chỗ chỗ cho bóng đêm. Vài tia sáng cuối cùng từ xa xa rọi tới, hắt lên bình nguyên khô cháy tang thương một màu vàng nhàn nhạt. Từ nơi bùn sình những mầm sống nhỏ nhoi đang dần nhú lên là cỏ dại là sức sống mãnh liệt.
Quốc Thống Phủ không cần bọn họ__ chẳng quan trọng, chỉ cần người nam tử ấy,người nam tử tên Phương Quân càn ấy hứa với họ một câu như vậy là đủ rồi.

One response to “Phiên ngoại Khuynh tẫn thiên hạ chương 55 (2)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s